Quên
1.
.
Nàng nghe một bài hát cũ. Bài hát trong chiếc đĩa do một người gần như lạ gửi tặng vào sinh nhật mười bốn tuổi của nàng. Nàng đã không nghe anh chàng ca sĩ này trước và sau chiếc đĩa tặng. Và, nghe một bài hát cũ. Hát cho người yêu dấu một ngày đã xa. Cả bài chỉ có một câu làm cô bé năm đó và nàng bây giờ xao động.
.
Một ngày, nàng thảng thốt nhận ra, nàng đã lãng quên tình yêu của mình. Nàng đã quên gió biển dập dờn ánh nắng ngày ấy. Ký ức của nàng về nụ cười tươi sáng nọ chỉ còn là thứ cảm giác sờn sợt đầu ngón tay khi chạm vào bức ảnh cũ. Nàng đã quên cảm giác viết lên cát biển quê hương những lời yêu đương non dại. Quên luôn cái siết tay rất chặt khuya Hà Nội vắng không bóng người mà hồ thì lộng gió. Nàng cố gắng nhớ nhưng chỉ được lời đáp của lý trí về một bóng vai che lấp tầm mắt khiến nàng phải nhướn mày. Thành phố lạ, yêu thương bùng cháy như sắc lông loài vũ điểu thiên đường. Một mùi hương đã chết, Trésor hổ phách của đêm Sài Gòn se lạnh độ cuối năm. Ở đâu đây, trong phòng, hương thơm ấy quẩn quanh, dậy sóng, bao phủ nàng trong những cái miết dài khơi gợi về tình yêu tàn lụi. Giống như trong một giấc mơ, ngôi nhà mê cung thân quen không có lối ra dù đã tìm, đã tìm đến điên cuồng.
.
Nàng chạm vào và mùi hương tan biến, để lại niềm day dứt mềm mại thiết tha.
Tựa bóng khói xám mờ, nhẹ nhàng và lặng lẽ tan. Cảm giác hư hao và nỗi nhớ.
Nàng đã quên ký ức. Tất cả chỉ còn là cảm giác. Tất cả chỉ còn là cảm giác. Vĩnh viễn sót lại, ngưng đọng như mùi hương Trésor.
.
.
“She loved before.”
.
.
.
“She may love again.”
.
.






… Ai bảo …