Hành trình
4
.
Trẻ con thành thị. Cả nhà bận rộn. Bắt chó trộm mèo. Em gái tôi bèn đi nuôi dế. Hôm qua, con dế con của nó lột lớp vỏ mềm mềm vứt lại dưới đáy hộp. Bèo nhèo.
Người già thành thị. Về hưu ở tuổi sáu mươi. Bố tôi trồng bốn cây cau ở góc vườn, trồng từ lúc còn là cây bé xíu, giờ đã lên cao, rất cao. Những đốt cau càng lên cao càng xanh mơn mởn, mỗi đốt đánh dấu bước chuyển bằng vết sẹo của bẹ lá để lại. Những khoanh tròn rạn nứt như đất miền Trung trong bản tin thời sự.

Thanh niên thành thị. Tuổi hai mươi không là mãi mãi. Vào một buổi trưa hè, tôi đưa tay lên cao, nhìn những ngón tay đỏ hồng bóng nắng, những ngón tay gầy mảnh khảnh với đầu móng duỗi dài màu nhàn nhạt không mang dấu vành trăng. Tôi cứ nhìn mãi, qua lớp da tay mỏng mảnh của đứa con gái trẻ trung ít làm việc nặng, những đốm hồng cầu tựa như đang phát ra hào quang sự sống, màu đỏ cam tươi thắm mịn màng.
Nhìn mãi.
Mà, chẳng thấy vết chuyển nào đánh dấu cho những tháng năm tôi đã để lại sau lưng … trên chuyến hành trình Trở thành người lớn.
.
.
…
.
Cũng có thể nó ở sau gáy, giống như trong phim Họa bì.
.
.
06/08/2010
Du. trích Một tờ lịch thế thôi, đoạn 3






…
” chẳng thấy vết chuyển nào đánh dấu cho những tháng năm tôi đã để lại sau lưng ”
Che giấu, chẳng phải là sở thích sao.
Chẳng phải là che giấu. Mà bản chất của sự trưởng thành là thứ cốt lõi bên trong.
Chính nó. Đã hiểu ra rằng chẳng cần phải than thở như ngày xưa. Đã nhận ra rằng nó là những gì phải đến. Vậy nên, cũng thường thôi …